Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

CHIỀU MƯA




                           alt
 

             CHIỀU MƯA

                                THANH NHÀN

Chiều nay mưa nhiều quá
Lòng tôi nghe lạnh giá
Gió buốt thắm tê môi
Bỗng nhớ một ngày qua

Hỡi người em gái nhỏ
Có nhớ về mùa hạ ?
Ánh mắt với nụ cười
Sao bây giờ nhớ quá ?

Cơn mưa tẻ rì rào
Hồn tôi như mộng ảo
Trở giấc một đêm thâu
Xao xuyến biết làm sao

Mưa ơi, từ đâu đến ?
Lòng vẫn thấy nao nao…
Gió rít thêm buồn lạnh
Trăn trở giấc chiêm bao

                                  TN





        VỀ ĐÂU


Không biết sẽ về đâu
Hỡi người em gái nhỏ ?
Tiếng gió mãi gọi sầu
Cho lòng anh nhung nhớ

Tình yêu đã trao nhau
Kỷ niệm mối duyên đầu
Em quên anh từ đó
Ngoảnh mặt mãi đi sao ?

                          TN

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

MƯA TRÊN SƯỜN NÚI



            
                                      THANH NHÀN

Mưa ơi giăng khắp núi cao
Tàu lá chuối cứ xạc xào trong mơ
Chông chênh mõi dốc sương mờ
Ta lên đỉnh núi tình thơ dạt dào
Say nhìn mây vút từng cao
Biển hồ lai láng biết bao hữu tình
Chùa bà sương khói lung linh
Hương trời sắc nước Tây Ninh oai hùng
Ngỡ mình đứng giữa không trung
Tình người tình núi thủy chung một lòng
Suối róc rách chảy xuôi dòng
Thắm tình lữ khách mặn nồng quê hương
Càng nhìn càng thấy mến thương
Dáng đứng lạ lẫm vấn vương tình người
Một ngày leo núi vui tươi
Còn nghe đâu đấy tiếng cười râm ran...

                                                 TN

     alt 

    alt


     alt

     
   
   

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

NHỚ HOÀI DÁNG XƯA




                


                                              THANH NHÀN

Vẫn nhớ hoài sáng xưa
Biết nói sao cho vừa
Hình bóng ai còn đó
Cách mặt mấy hè chưa

Trăng sầu ngả bóng đong đưa
Thơ sầu hạ bút gió mưa ngoài trời 
Ta sầu chẳng biết sao vơi 
Người sầu buồn mãi lá rơi
rơi nhiều.

                                    TN

                 

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

MỘT CHIỀU HOẰNG PHÁP




                        alt
                 

                                                                                     THANH NHÀN


Đến Hoằng Pháp một chiều hồn thanh thản
Tiếng chuông ngân nghe như tỉnh mộng đời
Giữa phật đài lòng ta bỗng chơi vơi
Lòng vọng tưởng, bước vào nơi chánh điện

Câu tụng niệm như vạn lời thánh thiện
Phật tự này tôn kính rất nghiêm trang
Khói hương bay vẻ nẻo cảnh niết bàn
Như đưa người về nơi chung nguồn cội

Lời tự tình với ngàn câu sám hối
Hãy quên đi năm tháng giữa đời thường
Khúc vui tươi Hoằng Pháp thắp nén hương
Lòng thanh thản những gì trong quá khứ

Trách cho mình cũng còn cơn giận dữ
Với người thân lời nói chẳng dịu dàng
Nhập thế tục sao lắm cảnh trái ngang
Chưa xoa dịu tấm lòng người nhân thế

Kìa nhà sư ta ngồi nghe chuyện kể
Phước đức dư may mắn kiếp con người
Ta giữ lấy hạnh phúc mãi vui tươi
Nhớ mãi một chiều bâng khuâng Hoằng Pháp

                                               TN

   alt

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

VE SẦU






                                         THANH NHÀN

Hạ về có nhớ đến ta
Sao ta nhớ hạ hoá ra ve sầu
Cuối mùa không biết về đâu
Kiến nọ có tổ dãi dầu che mưa
Nhà ve ? cành lá đong đưa
Khàn hơi khát vọng sớm trưa tặng đời
Khúc ca tiết tấu ai ơi
Niên học sắp hết lá rơi sân trường
Mỗi độ hạ đến nhớ thương
Ve sầu gợi lại vấn vương ân tình
Vi vu tiếng nhạc lung linh
Thi hài mục rữa bóng hình rã tan
Kiếp ve sao vội rụi tàn
Làm thân không tổ, họ hàng chẳng ai
Âm vang tiếng gọi đêm ngày
Ve sầu ta nhớ, nhớ hoài tiếng ngân. 

                                             TN

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

TRÊN CHẶNG ĐƯỜNG DÀI CỦA NHÀ THƠ NGUYỆT QUẾ




                                                      

         THANH NHÀN

    Một chiều, tôi về thăm cánh đồng Phước Chỉ Tràm Cát quê tôi ruộng nằm dựa triền bưng. Con kênh xắn múc bây giờ trĩu năng phù sa bồi đắp cho khắp cánh đồng. Tôi ngồi trên bờ và nhìn bông súng trổ xinh xắn trong ánh nắng buông chiều thật là tỉnh lặng. Bỗng nhiên, chợt thấy rau hẹ cũng đua chen theo mặt nước, vượt theo cơn sóng nhỏ thì thầm. Nhìn tia nắng hưởng thụ không gian đầy thơ mộng. Tôi nghĩ về tập thơ “ Tóc rau hẹ” của nhà thơ Nguyệt Quế. Tác giả chọn tóc rau hẹ thật là luyến nhớ mãi mai sau. Từ nông thôn cho đến thành thị  không bao giờ quên món rau hẹ đã có từ ngàn năm qua. Thật thắm thía tình đời mà nhà thơ Nguyệt Quế đã chọn lấy thành tập thơ. Một cái tên gắn liền với kỷ niệm những ngày sống bên mẹ hiền
Ta cùng thưởng thức
Tháng mười gió mỏng se se
Ngoài bưng rau hẹ nở xoè tóc mây
Mong manh sợi bức sợi phai
Rau quê no bữa những ngày ấu thơ
Gió đưa con nước nhảy bờ
Ruộng sâu mẹ lội chân có lêu xêu
                                (Tóc rau hẹ) 
    Những vần thơ này làm cho đọc giả nhớ thuở nhỏ xa xưa theo cha mẹ ra cánh đồng khi lớn lên về thành học hành và sinh sống. Đứng trên lan can lầu ký túc xá, đôi khi cũng thèm món đặc sản rau hẹ của quê hương. Sau tập“ Trăng ngân”, nhà thơ Nguyệt Quế lại có thêm“ Tóc rau hẹ” đầy kỷ niệm này. Rau hẹ, những cánh lá mỏng dài xanh non tơ dưới làn nước mát trên những cánh đồng, những con rạch mà dân quê không ai là khộng biết. Tôi nghĩ nhà thơ Nguyệt Quế có sự sáng tạo trong thơ, để lại hình ảnh tóc rau hẹ thật là sâu đậm. Và nó đã là tên cho cả tập thơ.
   Nhà thơ nhìn núi mây để làm niềm tin yêu của một tâm hồn tạo ra duyên dáng núi mây rất là tuyệt. Tư duy tác phẩm đã viết thành thơ.
Núi vẫn ngàn năm đứng đợi chờ
Mây từ muôn thuở kiếp lang thang
Núi nhớ thương mây hồn hoá đá
Mây nghiêng về núi, núi bạc đầu
                                ( Núi và mây)
    Thơ thật là thơ gạn đục lóng trong. Núi mây vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt của thiên nhiên ấy mà con người rất mến mộ, nhìn nó như nhìn một con người. Nhà thơ Nguyệt Quê hay liên tưởng đến cuộc đời mình cống hiến cho sự nghiệp văn chương mà tư tưởng không bao giờ quên người mẹ gỡ rối cho con thời thơ ấu đã đi qua nới cánh đồng bưng rau hẹ. Nên nhà thơ không bao giờ quên ký ức thuở xa xưa, thắm thía tình đời.
Xóm mía chiều nay gió lạnh nhiều
Sông Vàm con nước chảy liu xiu
Bèo trôi có trỡ về bến cũ
Chạnh lòng thời khắc tiếng bịp kêu
                                ( Chiều quê)
   Nhà thơ lại dâng cả nỗi lòng chứa chan nơi quê mình trút cạn tâm tư tràn ngập với sông Vàm. Văng vẳng bên tai những con bìm bịp kêu nghe não nuột oặn thắt bèo hợp rồi tan. Nhà thơ Nguyệt Quế chọn tóc rau hẹ thật điềm đạm cho mình danh phận trên chặng đường dài hương thắm tình quê. Bao giờ, nhà thơ cũng nhớ đến cha mẹ, làng quê nơi mình sinh sống với hương đồng cỏ nội.
Con cua đồng kho chua là bứa
Bàn tay cha mưa nắng bùn lầy
Rau hẹ ghém rối bời tóc mẹ
Con no lòng cơm độn sắn khoai
                                       ( Hương lúa)
     
     Đó là món đặc sắc rất thấm thía cho bao người trìu mến quê hương. Sống với những năm tháng đói rách, ai mà không nhờ vào rau hẹ cũ sắn ?  Bây giờ, nó đã trở thành một món ăn quê, nhưng lúc nào ta cũng trầm ngâm sảng khoái với hiện tại và kỷ niệm. Nhà thơ tâm đắc nhất chính là những tháng ngày “ không thể nào quên”.  Bấy lâu ấp ủ ở thâm tâm nay viết thành tập thơ “ Tóc rau hẹ” này chứa đựng biết bao nhiêu nỗi niềm cảm xúc với một khoảng đời trống vắng
Nhà anh vắng đàn bà
Nhà em thiếu đàn ông
Chiều vụn về khói bếp
Sáng ngơ ngóng ruộng đồng
                            ( Giậu tím)
      Chắc có lẽ nhà thơ sống chuỗi ngày dài cô đơn, có lúc vui cũng khi buồn tẻ, gợi lại giây phút này. Khói bếp chỉ có một mình dựng lên ruộng đồng cũng thế . Vậy mà đêm nằm vận công nội lực trí tuệ cũng không màn đến sức khoẻ dâng hết cho đời những dòng thơ sâu lắng và được nhiều đọc giả hâm mộ. Nhà thơ có một tấm lòng ưu ái giúp đỡ đàn em trên bước đường nghệ thuật, thật và rất thật hơn bao giờ hết. Ở xóm Mía, một nhánh sông Vàm, cũng có nữ thi sĩ tài hoa tính tình chơn chất, người phụ nữ đảm đang công việc để vươn lên với xã hội tự liệu lấy bản thân mình.
    Tâm huyết của nhà thơ sẽ mãi mãi đi hết chặng đường dài… nguyện làm cánh chim không mõi gắn liền với cuộc đời văn học.

                                                         Ngày 18 tháng 04 năm 2013
                                                                   THANH NHÀN


Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

THĂM THÁP CỔ BÌNH THẠNH


NGUYỆT QUẾ
   Tháp cổ ngàn năm đứng giữa trời
   Bao mùa nắng trải với mưa phơi
     Rưng rưng bật đá màu năm tháng
    Man mác tường rêu dấu một thời
   Vạn nẻo đường đi hồn luyến nhớ
         Muôn chiều Tháp đợi bóng chơi vơi
           Về thăm Tháp cổ thương Bình Thạnh
Gửi chút tình thơ họa mấy lời.
                                        NQ


   HỌA THƠ THĂM THÁP CỔ CỦA NGUYỆT QUẾ 
                                                 THANH NHÀN
     Tháp cổ hiên ngang, giữa đất trời
       Qua bao thế kỷ, nắng sương phơi
      Uy nghi cổ kính, không mờ nhạt
       Lộng lẩy nghìn năm rạng thế thời
      Người đến suy tư, lòng tiếc nuối
    Thi nhân hoài cảm, biết sao vơi
           Người đi viếng tháp, hồn say đắm !
   Cảm hứng hòa thơ gửi đáp lời.
                                                TN