Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013
CẢM NGHĨ KHI ĐỌC BÀI THƠ “TÔI MUỐN VỀ THĂM BÌNH THẠNH” - TÁC GIẢ CHÂU THẠCH
THANH NHÀN
(Kính tặng nhà thơ Châu Thạch)
TÔI MUỐN VỂ THĂM BÌNH THẠNH
Châu Thạch
Tôi muốn về thăm Bình Thạnh
Một chốn nào đâu đó xứ Tây Ninh
Có tiếng thơ bay bổng rất chân tình
Thổi qua mạng khiến hồn tôi mơ mộng.
Tôi tưởng tượng nơi đây nhiều gió lộng
Thả cánh diều căng vút tận trời xanh
Để hồn thơ lên đến cõi trong lành
Khiến xa lắm tôi còn nghe tiếng nhạc.
Tôi tưởng tượng nơi đây cây cũng hát
Nên cụ già, em nhỏ cũng làm thơ
Thơ thanh trong như tiếng suối qua bờ
Thơ rung động như câu vàng nam bộ.
Tôi tưởng tượng được về nơi Tháp Cổ
Nhìn ngôi thơ lưu di tích trăm năm
Nghe tiếng thơ vang vọng dưới trăng rằm
Và tận mặt cầm tay nhiều thi hữu.
Tôi mơ ước nhìn hội thơ thành tựu
Những ếch vàng hóa hoàng tử xinh trai
Để bây giờ và đến cả ngày mai
Nàng công chúa Ly Tao về Bình Thạnh.
Và nơi đó một vương triều vững mạnh
Những lầu thơ đẹp ngất giữa trần gian
Thơ xây trăng cung điện những đường làng
Thơ thượng uyển trong khu vườn cây trái.
Những ước ao thật xa rời thực tại
Có hề chi vì thi sĩ là mơ
Có hề chi khi lầu mộng là thơ
Đã hiện thực trong con người Bình Thạnh ./.
CT
Thơ, theo tôi nghĩ thật là độc đáo khi có sự hài hòa nổi bật của những nét đẹp: một là lời, hai là tấm chân tình ba là chất thơ. Cái đẹp của tình rất rộng lớn, đầy yếu tố sáng tạo, tinh vi thể hiện tình người nhất là nhân nghĩa. Bất cứ nơi đâu, nghĩa bóng nghĩa đen cũng là hiện tượng làm cho đọc giả hiểu được câu thơ, ngâm ngầm những âm thanh, ý nghĩa xuất phát tự đáy lòng. Bài thơ “ Tôi muốn về thăm Bình Thạnh” của tác giả Châu Thạch đã toát lên những cái đẹp ý tưởng đó.
Những vẻ đẹp này, cao thượng ở trong tôi, nên xem thơ hiểu được thơ cũng giống như một cuộc hòa tấu năm bảy cây đàn nhạc cụ trỗi lên cấu tạo đồng hòa nhịp nhau thành một bản nhạc tuyệt dịu, thì giá trị chất thơ càng cao hơn nữa. Thơ hay do người nghệ sĩ tạo tác, muôn màu muôn vẻ từ trong vốn từ ngữ vô cảm mà biến thành từ ngữ hữu cảm. Những bài thơ khác nhau, nếu trở thành bài thơ hay, đều giống nhau cùng chung nguồn nước, nhưng khi thoát ra thì không nguồn nước nào giống nhau cả. Ở đây, tôi muốn nói lên cái tấm chân tình của nhà thơ Châu Thạch dành cho CLB Bình Thạnh Tây Ninh thật là ngưỡng mộ vô cùng. Tôi xin trích 4 câu thơ khổ thứ tư của bài thơ:
Tôi tưởng tượng được về nơi Tháp cổ
Nhìn ngôi thơ lưu di tích trăm năm
Nghe tiếng thơ vang vọng dưới trăng rằm
Và tạn mặt cầm tay nhiều thi hữu
Bốn câu thơ lưu luyến tình đầy tâm đắc cho CLB thơ Bình Thạnh. Bài thơ như nguồn nước hiền hòa miên man xuôi chảy về dòng sông Vàm Cỏ thân yêu. Thật là trìu mến thân thương, CLB thơ Bình Thạnh trân trọng yêu mến. Khi đọc, Thanh Nhàn tưởng tượng như mùa xuân biết nói, tháp cổ cũng thành khúc ca, từng hàng cây cổ thụ cũng reo hò vang vọng, cũng rung động trái tim, cũng trải lòng thi sĩ…. Khi hoàng hôn buông xuống, những cánh cò chiều bay lả, những đàn chim về tổ, đồng xanh mênh mông, con đường đất đỏ quanh quanh…đầy thơ mộng đã từng là nguồn cảm hứng của bao nhà thơ Bình Thạnh. Chính vì thế, mà nhà thơ Châu Thạch cũng mong muốn về tháp cổ một chuyến, gặp gỡ nhiều thi hữu tay bắt mặt mừng để tìm hiểu ta với ta và ngắm bức tranh quê Bình Thạnh thơ mộng làm sao. Vui biết bao nhiêu nguồn thơ bên Tháp Cổ….
Đọc bài thơ “ Tôi muốn về thăm Bình Thạnh” của tác giả Châu Thạch làm cho Thanh Nhàn nhớ lại thời gian qua, tác giả viết bài cảm nghĩ bài thơ “ Tặng em chiếc quạt trầm hương” của Thanh Nhàn, thật tình mà nói cảm mến vô cùng. Thanh Nhàn cũng ước mong sao gặp gỡ tác giả Châu Thạch để học hỏi thêm trên bước đường văn học. Dẫu cách xa ngàn dặm, Thanh Nhàn cảm thấy như đã có gì vương vấn với nhau trong lời thơ ý đẹp này.
Nhân dịp, Thanh Nhàn kính tặng tác giả Châu Thạch vài nét về Tháp Cổ Bình Thạnh viết trong bài “Viếng thăm Tháp Cổ Bình Thạnh” đã khá lâu. Những lời văn làng quê của Thanh Nhàn cũng hy vọng rằng, khi tác giả đến thăm Tháp Cổ như đã quen thuộc rồi. CLB thơ Bình Thạnh rất chân thành đón tiếp nhà thơ Châu Thạch.
Hẹn gặp.
TN
VIẾNG THĂM THÁP CỔ BÌNH THẠNH
THANH NHÀN
Tháp uy nghi lộng lẫy như một loài cây cổ thụ của thiên nhiên, đứng sừng sững giữa trời mây...
Một lần, tôi cảm hứng viếng thăm cổ tháp, nhìn chung quanh vạn vật đều nghiêm trang lặng lẽ...mê đắm theo nhịp điệu của đất trời cổ tháp như sống cùng với người xưa…Có gì mầu nhiệm ? Đứng trên gò tháp cao độ 1,5m, vuông đất khoảng 01 mẫu, tôi cứ say ngắm nhìn vài chục cây cổ thụ hẳn đà cao niên kỷ mà chiêm nghiệm đất trời...Trải qua bao thăng trầm nắng gió, bao bom đạn mịt trời, cổ tháp vẫn hiên ngang, nguyên vẹn hình hài…
Đang ngơ ngẩn, bỗng một đàn chim từ đâu bay đến dần toả như trời trở về mùa xuân. Ngồi thật lâu, không tỏ cùng ai, mà nỗi lòng thì ngập tràn vương vấn. Tôi thầm nghĩ, có lẽ vết tích này của bàn tay khối óc người xưa, biết nhìn thiên nhiên, biết sáng tạo nghệ thuật, biết bỏ ra nhiều công sức, đã tạo thành một kiệt tác tạo hoá mà lưu giữ nghìn đời.
Nhìn vào bia, đề rõ tháp cổ có từ cuối thế kỷ VIII, đầu thế kỷ IX, thuộc nền văn hoá Ốc eo, một ngàn hai trăm năm đi qua, hầu như không có thứ gì có thể tồn tại trước thời gian, vậy mà tháp vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Tháp cao khoảng hơn 10m, được xây bằng gạch liền nhau mà không thấy chất kết dính ? Diện tích khoảng 5m vuông vức, hoa văn tinh xảo cầu kỳ. Cửa vào,ở phía Đôngđược làm bằng đá xanh mài nhẵn, trang trí hoa văn độc đáo.Trên "mi cửa" là một phiến đá lớn, hình chữ nhật cao 0.80 x 2 m chạm nổi hình hoa cúc cách điệu, hai vách bên cửa chính cũng chạm nổi hai mảng phù điêu.
Do cửa chính và ba cửa "giả" đều được xây nhô ra ngoài, cùng với các mô típ trang trí được xây lặp lại ở các phần thu nhỏ dần lên đỉnh tháp, tạo cho toàn bộ ngôi tháp có nhiều góc, cạnh, cộng thêm vào các bức phù điêu được đắp nổi quanh ngôi tháp nên đã tôn tạo vẻ kỳ quang. Gạch, bây giờ đã loang lổ, màu vàng rêu phong cổ kính, nhưng vẫn khoe kiểu dáng lạ lẫm của mình. Tháp vẫn đứng trầm mặc, giữa những bóng cây đại ngàn. Lòng người dâng lên niềm tự hào khôn tả. Cảm hứng trước công trình tạo hoá tuyệt vời, tôi viết ngay bài thơ tứ tuyệt:
Từ thuở nghìn năm, cổ tháp này !
Người xưa tạo dựng, lộng trời mây !
Đắm say cổ tháp làng Bình Thạnh
Kiệt tác con người, đã dựng xây
TN
Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013
GẶP LẠI NGƯỜI XƯA
THANH NHÀN
Đường về xứ ấy xa xôi lắm
Gặp lại người xưa nắng nhuộm hồng
Tao ngộ hôm nay mừng tủi phận
Âm thầm lặng lẽ nỗi hoài mong
Trớ trêu chi hỡi tình dang dở
Đoản khúc sầu tư hận cả lòng
Ứ đọng trong tim dòng uất nghẹn
Nhìn nhau giây phút cũng bằng không
Anh muốn quên đi bao vĩ vãng
Sao lòng nhớ mãi lúc yêu nhau
Anh về xứ ấy chiều hôm đó
Gặp lại tình em bỗng xót đau
Phải chăng duyên kiếp còn nặng nợ
Ngàn xưa lưu luyến vấn vương sầu
Cuộc tình vỡ vụn như mây khói
Kiếp này không trọn sẽ về đâu ?
Cứ để tim anh buồn muôn thuở
Cho đời vẹn vẽ lúc chia phôi
Cho lòng thanh thản khi xa vắng
Hãy ngủ yên đi giấc mộng đầu.
TN
Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013
CHIỀU MƯA
CHIỀU MƯA
THANH NHÀN
Chiều nay mưa nhiều quá
Lòng tôi nghe lạnh giá
Gió buốt thắm tê môi
Bỗng nhớ một ngày qua
Hỡi người em gái nhỏ
Có nhớ về mùa hạ ?
Ánh mắt với nụ cười
Sao bây giờ nhớ quá ?
Cơn mưa tẻ rì rào
Hồn tôi như mộng ảo
Trở giấc một đêm thâu
Xao xuyến biết làm sao
Mưa ơi, từ đâu đến ?
Lòng vẫn thấy nao nao…
Gió rít thêm buồn lạnh
Trăn trở giấc chiêm bao
TN
VỀ ĐÂU
Không biết sẽ về đâu
Hỡi người em gái nhỏ ?
Tiếng gió mãi gọi sầu
Cho lòng anh nhung nhớ
Tình yêu đã trao nhau
Kỷ niệm mối duyên đầu
Em quên anh từ đó
Ngoảnh mặt mãi đi sao ?
TN
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
MƯA TRÊN SƯỜN NÚI
THANH NHÀN
Mưa ơi giăng khắp núi cao
Tàu lá chuối cứ xạc xào trong mơ
Chông chênh mõi dốc sương mờ
Ta lên đỉnh núi tình thơ dạt dào
Say nhìn mây vút từng cao
Biển hồ lai láng biết bao hữu tình
Chùa bà sương khói lung linh
Hương trời sắc nước Tây Ninh oai hùng
Ngỡ mình đứng giữa không trung
Tình người tình núi thủy chung một lòng
Suối róc rách chảy xuôi dòng
Thắm tình lữ khách mặn nồng quê hương
Càng nhìn càng thấy mến thương
Dáng đứng lạ lẫm vấn vương tình người
Một ngày leo núi vui tươi
Còn nghe đâu đấy tiếng cười râm ran...
TN


Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013
NHỚ HOÀI DÁNG XƯA
THANH NHÀN
Vẫn nhớ hoài sáng xưa
Biết nói sao cho vừa
Hình bóng ai còn đó
Cách mặt mấy hè chưa
Trăng sầu ngả bóng đong đưa
Thơ sầu hạ bút gió mưa ngoài trời
Ta sầu chẳng biết sao vơi
Người sầu buồn mãi lá rơi
rơi nhiều.
TN
Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013
MỘT CHIỀU HOẰNG PHÁP
THANH NHÀN
Đến Hoằng Pháp một chiều hồn
thanh thản
Tiếng chuông ngân nghe như tỉnh
mộng đời
Giữa phật đài lòng ta bỗng
chơi vơi
Lòng vọng tưởng, bước vào nơi
chánh điện
Câu tụng niệm như vạn lời
thánh thiện
Phật tự này tôn kính rất
nghiêm trang
Khói hương bay vẻ nẻo cảnh
niết bàn
Như đưa người về nơi chung
nguồn cội
Lời tự tình với ngàn câu sám
hối
Hãy quên đi năm tháng giữa đời
thường
Khúc vui tươi Hoằng Pháp thắp
nén hương
Lòng thanh thản những gì trong
quá khứ
Trách cho mình cũng còn cơn
giận dữ
Với người thân lời nói chẳng
dịu dàng
Nhập thế tục sao lắm cảnh
trái ngang
Chưa xoa dịu tấm lòng người
nhân thế
Kìa nhà sư ta ngồi nghe chuyện
kể
Phước đức dư may mắn kiếp con
người
Ta giữ lấy hạnh phúc mãi vui
tươi
Nhớ mãi một chiều bâng khuâng
Hoằng Pháp
Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013
VE SẦU
THANH NHÀN
Hạ về có nhớ đến ta
Sao ta nhớ hạ hoá ra ve sầu
Cuối mùa không biết về đâu
Kiến nọ có tổ dãi dầu che mưa
Nhà ve ? cành lá đong đưa
Khàn hơi khát vọng sớm trưa
tặng đời
Khúc ca tiết tấu ai ơi
Niên học sắp hết lá rơi sân
trường
Mỗi độ hạ đến nhớ thương
Ve sầu gợi lại vấn vương ân
tình
Vi vu tiếng nhạc lung linh
Thi hài mục rữa bóng hình rã
tan
Kiếp ve sao vội rụi tàn
Làm thân không tổ, họ hàng
chẳng ai
Âm vang tiếng gọi đêm ngày
Ve sầu ta nhớ, nhớ hoài tiếng
ngân.
TN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)